Giới trẻ Thượng Lao theo bước chân Giê-su

Giàng La Pán - một vùng đất đồi núi đầy sương và gió, nơi thiên nhiên hùng vĩ, nơi con người giàu tình yêu thương, niềm tin… Những điều ấy đã làm cho chuyến đi của chúng tôi có nhiều ấn tượng sâu đậm cùng những cung bậc cảm xúc dạt dào trong tâm hồn (26-27/05/2018).

Có hàng nghìn, hàng vạn cách để yêu thương nhưng nhiều khi trong cuộc sống ta lại ngại, ta sợ, ta chần chừ và đắn đo trong việc bày tỏ sự yêu thương ấy.

Mạnh dạn lên! Can đảm lên! Bước thêm một chút nữa đi!

Như Giêsu ấy, Ngài bước tới những người thu thuế, bước tới người phụ nữ ngoại tình, bước tới những người què quặt, đui mù, câm điếc, bước tới những người mà xã hội coi họ là thừa thãi, vô dụng…

Bước! Bước! Bước tiếp! Lên tới đồi Golgotha, đỉnh đồi yêu thương luôn. Nhưng dẫu mệt, dẫu đau, dẫu bị sỉ nhục, dẫu cho máu chảy vì mão gai sắc nhọn hay hàng nghìn roi vọt đập dồn dập vào người thì Ngài vẫn cứ bước. Và bước chân đó được gọi tên là BƯỚC CHÂN CỦA TÌNH YÊU.

Vùng đất đón chờ đoàn chúng tôi bằng một cái nắng nhẹ của nhữngngày tháng 5. Di chuyển 7 tiếng bằng xe khách và 3 tiếng đi bộ từ chân núi để lên đến Nhà thờ quãng đường gần 10km. Khi đặt chân tới Nhà thờ, chúng tôi không khỏi ngỡ ngàng khi thấy những đứa trẻ không có quần áo mặc hay chỉ mặc trên mình vỏn vẹn một chiếc quần ngắn. Giữa cái thời tiết nóng bức, chúng tôi lại cảm thấy được ấm lòng khi các em thể hiện niềm vui được chúng tôi đến thăm, niềm vui hồn nhiên nhưng rất ấm áp, niềm vui như anh chị em trong gia đình trở về sau một chuyến đi xa.

Nhà thờ giáo xứ Giàng La Pán được làm bằng gỗ và mái lợp tôn đỏ, tọa lạc nằm trên một ngọn đồi xinh đẹp. Ngôi thánh đường đơn sơ, nhỏ bé nhưng lại có một cộng đoàn giáo dân giàu đức tin và Cha xứ tiên khởi giàu lòng bác ái, sự hy sinh cao cả,… Đó là cảm nhận của mỗi người giới trẻ chúng tôi khi đặt chân đến nơi đây và tiếp xúc với những con người nơi mảnh đất này.

Cuộc sống người dân nơi đây vất vả quanh năm với việc đồng áng, nương rẫy… Những đứa trẻ cũng phải lên nương làm rẫy, kiếm củi, trông em… Ai may mắn hơn thì được cắp sách tới trường. Đa phần người lớn ở đây không biết tiếng Kinh, có người hiểu nhưng lại không biết nói. Chúng tôi phải nhờ những đứa trẻ ở trên đó giúp để nói chuyện với họ.

Buổi chiều ngày thứ nhất, đoàn chia thành các nhóm nhỏ, để chuẩn bị cho chương trình Lửa Trại vào buổi tối và những công tác dọn dẹp để chuẩn bị cho chương trình Hội Chợ.

Buổi tối, Cha dâng Thánh lễ theo lịch của giáo xứ, sau đó là chương trình hòa cả văn nghệ và lửa trại. Đêm lửa trại cùng các trò chơi xung quanh đống lửa bùng cháy, xua đi màn sương đêm đen. Tất cả đã làm nên một buổi tối ý nghĩa và in sâu trong lòng mỗi thành viên trong đoàn giới trẻ giáo xứ Thượng Lao hơn bao giờ hết.        

Sáng hôm sau, niềm vui càng được nhân rộng lên khi chúng tôi bắt đầu với Chương trình “Truyền Thông Vệ Sinh Thân Thể” được sự quan tâm của đông đảo bà con giáo xứ.

Tiếp theo là chương trình Hội chợ mà đoàn chuẩn bị cho các em thiếu nhi và giới trẻ nơi đây. Buổi tối, đoàn hầu như không ngủ để chuẩn bị cho chương trình hội chợ sáng hôm sau, nhưng không hề có sự mệt mỏi nào trên khuôn mặt của các thành viên trong đoàn, thay vào đó là những khuôn mặt hối hả khẩn trương và đầy sự nhiệt huyết. (Theo như Cha xứ bản địa thì giới trẻ và thiếu nhi ở nơi đây chưa từng được tham gia chơi hội chợ, nên chúng tôi đã quyết định mở các gian hàng trò chơi, cắt tóc, gian hàng ẩm thực,….)

Sau chương trình Hội Chợ là thánh lễ và chương trình tặng 150 suất quà cho 150 gia đình bà con trong và ngoài giáo xứ.

Bữa cơm trưa kết thúc cũng là lúc chúng tôi chuẩn bị hành trang lên đường quay về Thủ đô, tiếp tục với công việc hàng ngày và việc học. Trong lòng mỗi người vẫn còn sự lưu luyến về nơi đây, sự nuối tiếc, sao hai ngày lại trôi nhanh quá vậy. Lời chào tạm biệt Cha xứ, giáo dân và đặc biệt lời tạm biệt với các em thiếu nhi sao khó nói vậy, có một niềm cảm xúc dâng trào trong lòng mỗi người. Dù sao chúng tôi cũng phải lên đường. Tạm biệt Giáo xứ Giàng La Pán, tạm biệt Cha xứ, tạm biệt các em, tạm biệt sương gió, tạm biệt núi non,…

Hãy cho đi nhiều hơn nhận lại. Hãy cho đi, Thiên Chúa sẽ trả công lại cho anh em. Chuyến đi đã kết thúc nhưng dư âm của nó vẫn còn đọng lại trong lòng mỗi anh chị em. Chuyến đi tuy ngắn ngủi nhưng giúp cho chúng tôi cảm nhận sâu sắc hơn về tình người, về sự khó khăn trong cuộc sống và đặc biệt niềm tin mãnh liệt vào sự quan phòng của Chúa.

Để có được chuyến đi đầy ý nghĩa này, chúng con xin cảm ơn đến Cha xứ và Thầy xứ, giáo xứ Thượng Lao, các quý ân nhân và đặc biệt các bạn giới trẻ, đã cùng cộng tác để tạo nên một chương trình bác ái ý nghĩa vừa qua.

“Những gì chúng ta cho đi, dường như không là gì so với chúng ta nhận lại”. Bài học cho và nhận sẽ giúp mỗi chúng ta hoàn thiện bản thân mình hơn, đồng thời cảm nhận cuộc sống đáng yêu và cuộc đời tươi đẹp hơn khi sống với nhau trong tình Chúa với tình người.

BTT Gx Thượng Lao

Nguồn giaophanhanoi

© 2016 by Donghiensi.Net. All rights reserved.