Nhà truyền giáo OMI: người rước đuốc Olympic - Hàn quốc

Nhà truyền giáo OMI: người rước đuốc Olympic - Hàn quốc

(Ủy ban Olympic của Hàn Quốc đã chọn một Hiến Sĩ, cha Vincenzo BORDO, một vinh dự đặc biệt).

"Đây là Uỷ ban Olympic Hàn Quốc. Ngài có phải là Kim Ha Jong? " Một giọng nói ở đầu bên kia điện thoại. Tôi nghĩ ngay: "Họ đã nhận thấy kỹ năng đi xe đạp của tôi và muốn mời tôi tham dự đội tuyển quốc gia". Ý nghĩ này chợt lóe lên trong tôi một nháy mắt; rồi một ý nghĩ thứ hai: "Nhưng tại Thế vận hội mùa đông, không có môn xe đạp. Gì thế?". Tôi tập trung và lắng nghe kỹ hơn người ở đầu dây bên kia. Đây có phải là một trò đùa ngớ ngẩn ? Đầu dây bên kia tiếp tục nói: “Chúng tôi gọi cho ngài, vì chúng tôi muốn mời ngài làm một trong những người rước đuốc Olympic, một người rước đuốc”. “Xin lỗi – làm ơn – chắc là có sự nhầm lẫn. Tôi là Vincenzo Bordo và là một người Ý”. “Vâng chúng tôi biết”. Tôi nói tiếp “Nhưng tôi là một người ngoại quốc”. “Vâng, đó là lý do tại sao chúng tôi gọi cho ngài. Tinh thần của Thế vận hội là một tinh thần hữu nghị quốc tế và cởi mở, và với cử chỉ này, chúng tôi muốn nói với đồng bào của chúng tôi rằng Hàn Quốc là một quốc gia mà tất cả những người sống và làm việc ở đây là một phần của dân tộc này, không phân biệt hoặc thành kiến, và là một phần của lịch sử tuyệt vời mà chúng ta đang cùng nhau xây dựng. »

Với chút ngần ngại và vui mừng, tôi chấp nhận lời đề nghị. Cùng lúc đó tôi cảm thấy vinh dự khi được sống và làm việc trong một quốc gia thật cao quý khi biết đón tiếp và tử tế với người nhập cư.

Vâng, tôi cũng là người nước ngoài. Ngày nay, nói về người nhập cư là không dễ dàng, bởi vì « từ » này thường liên quan đến suy thoái xã hội, bạo lực, hiếp dâm, trộm cắp, và nhiều phiền toái khác. Tôi cũng đã trải nghiệm thực tế khó khăn này.

 

Tôi còn nhớ sự sợ hãi và những thành kiến mà tôi gặp phải khi bắt đầu cuộc sống ở Hàn Quốc. Có sự hiểu lầm vì chúng tôi không biết gì về nhau: tôi không hiểu cũng như không nói được tiếng Hàn, tôi cũng không biết thói quen của người Hàn Quốc; họ không biết văn hóa và nguồn gốc của tôi, cũng như không biết lý do vì sao tôi đến một đất nước xa xôi như thế này. Tôi cảm thấy họ thiếu tin tưởng và sợ hãi, nhiều đến nỗi có những đứa trẻ giật mình và sợ hãi, đã xua đuổi tôi và hét lên: “Người lạ, ngoài ngoại quốc, về đi, về đi”.

Sau đó, tôi bắt đầu điều hành một mái ấm tình thương dành cho người nghèo và người vô gia cư. Tiếp theo, những quan chức địa phương đã buộc tội tôi là làm hoen ố thanh danh của thành phố, tại vì có trung tâm của chúng tôi mà rất nhiều người nghèo, những người bị bỏ rơi và những người ăn xin tìm đến, thậm chí là những người từ nơi khác, để nhờ giúp đỡ và để có một bữa ăn nóng mà chỉ có chúng tôi cung cấp.

Càng ngày, trung tâm của chúng tôi càng phát triển: 550 suất ăn được phân phát hàng ngày, ký túc xá cho người vô gia cư, một xưởng nhỏ dành cho người thất nghiệp, 4 căn nhà cho trẻ em đường phố. Để quản lý tất cả các hoạt động này, có 600 tình nguyện viên thường trực, 5000 ân nhân, 40 nhân viên trẻ - nhân viên xã hội, giáo viên, nhân viên tư vấn, nhân viên hành chính – được tuyển dụng chính thức. Đó là điều hiển nhiên đối với tất cả mọi người, hiệp hội của chúng tôi đang đáp ứng nhu cầu thực sự của người dân và tại thời điểm đó không ai có thể phủ nhận đóng góp tích cực của hiệp hội đối với xã hội Hàn Quốc.

Vào thời điểm đó, mong muốn làm mất uy tín, làm tổn thương, thậm chí triệt hạ tôi đã nảy sinh trong lòng những người có lòng ghen tị và đức tin xấu. Vì vậy, trong khoảng thời gian một năm, tôi phải chạy qua lại giữa đồn cảnh sát, công tố viên, và tòa án vì bị cáo buộc gian lận tiền của các nhà tài trợ và…lắng nghe điều này…thậm chí lạm dụng tình dục với một số đứa trẻ của chúng tôi. Vâng, tôi cũng đã bị cáo buộc tội danh bạo lực tình dục! Mọi chuyện đã kết thúc thế nào? Người tố cáo tôi về những tội ác nghiêm trọng này hiện đang bị giam vì tống tiền, phỉ báng và gian lận, trong khi tôi đang ở đây để mang ngọn lửa Olympic.

Tôi rất hiểu khi một người lạ đến, ban đầu mọi người tự nhiên hoảng sợ và lo lắng vì người này khác với họ, nói thứ tiếng mà họ không hiểu, ăn thức ăn có mùi kinh tởm, cầu nguyện với Chúa và làm điều họ không biết.

Nhưng Đức Giáo Hoàng Phanxicô đã nói: "Điều quan trọng là phải thúc đẩy nền văn hoá gặp gỡ, cởi mở đến với người khác như một khuôn mặt, như một người anh chị em để tìm hiểu và tôn trọng, với lịch sử, những điểm mạnh và điểm yếu, sự phong phú và những giới hạn của họ. Đừng sợ những khác biệt cũng như những cuộc xung đột vẫn thường tồn tại”.

Nguồn omiworld.org

Chuyển ngữ bởi: 

 Francis Nguyễn Hùng, O.M.I.

© 2016 by Donghiensi.Net. All rights reserved.